Hứa Trác Nghiên soạn một tin nhắn: "Nói cho tôi biết giờ tôi phải làm gì?", nhưng rồi cô lại xóa đi luôn, bởi vì cô hoàn toàn không biết nên gửi cho ai. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi nhập số điện thoại mà cô nhớ nằm lòng.
Điện thoại đã kết nối thành công, là anh ấy, Phan Hạo Nho nghe: "A lô!"
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nói: "Là em đây!"
"Nghiên à? Mọi việc ở Thâm Quyến ổn rồi chứ?". Anh lập tức nhận ra giọng Hứa Trác Nghiên, không chút bất ngờ. Giọng nói của anh vẫn vậy, vẫn trầm ấm và đầy sức hút.
Hứa Trác Nghiên đột nhiên có cảm giác muốn khóc, nhưng cô đã cố gắng kiềm chế bản thân, do dự hồi lâu rồi nói ra ba chữ: "Em nhớ anh!"
Phan Hạo Nho bật cười, vẫn là tiếng cười phóng khoáng và nhẹ nhàng ấy, anh nói: "Bọn anh cũng nhớ em, em có muốn nói chuyện với Trác Nhiên không? Cô ấy đang ở dưới nhà thu dọn đồ đạc, để anh đưa máy cho cô ấy nghe nhé?"
"Đừng!". Hứa Trác Nghiên suýt chút nữa thì bật khóc: "Tại sao lại tàn nhẫn như vậy? Em chỉ muốn nghe giọng nói của anh thôi, em đã ra đi rồi, đã đến Thâm Quyến rồi, như thế còn chưa được hay sao? Có phải anh chỉ mong em lập tức lấy chồng, như vậy anh mới yên tâm không?"
Ở đầu dây bên kia, Phan Hạo Nho trầm ngâm không nói, anh ngoảnh đầu ra nhìn cầu thang, đứng dậy khỏi ghế sô pha rồi đi ra ngoài ban công, khóa cửa lại.
"Sao thế?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253274/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.