Mùng một tháng năm là bắt đầu kì nghỉ dài bảy ngày. Sáng dậy, Hứa Trác Nghiên liền gọi điện về nhà, bố mẹ cô đang ngồi ở nhà chơi đánh bài, vì vậy âm thanh rất ồn ào, cảm giác như không thực.
Mẹ nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu đó, nào là hỏi han tình hình dạo này thế nào? Bảo phải chú ý sức khỏe, đừng làm việc mệt quá hoặc không thích nghi được thì cứ về Bắc Kinh… Hứa Trác Nghiên kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng cũng ậm ừ đáp lời, cuối cùng cũng thấy hơi bực, nhưng vẫn tỏ vẻ nhẹ nhàng: "Thôi được rồi thưa mẹ, đừng lo chuyện của con nữa, giờ con đang rất ổn, mẹ chỉ cần chăm sóc tốt cho bố là được rồi, bố mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!"
Cúp điện thoại, tâm trạng vô cùng phức tạp. Đúng lúc ấy điện thoại lại đổ chuông, chô liếc nàm hình, là Liêu Vĩnh Hồng: "Chị Liêu à?"
"Nghiên à, hôm nay có kế hoạch gì chưa?", Liêu Vĩnh Hồng hỏi.
"Không có, em vốn định ở nhà ngủ thôi!", Hứa Trác Nghiên đáp luôn.
"Ngủ cái gì mà ngủ, một ngày đẹp trời như thế này, ra ngoài đi dạo với chị đi!"
"Đi đâu?"
"Em đừng hỏi, nhớ mang theo áo bơi, hai bộ quần áo rộng rãi, mười phút nữa chị có mặt ở cổng chung cư nhà em! À phải rồi, đừng có lôi theo cái đuôi của em đấy!", Liêu Vĩnh Hồng nói một tràng rồi cúp máy luôn.
Hứa Trác Nghiên ném điện thoại đi, nằm dài ra giường, mắt nhìn trân trân lên trần nhà: "Trời ơi, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253270/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.