Lạc Dư sầm mặt không kiêng nể gì cho hắn một phát tát.
- Cút.
Cậu đứng dậy chỉnh trang lại y phục trên người rồi đi ra mở cửa để một mình Huyết Nham đứng ngẩn ngơ bên thành giường.
- Chủ nhân, trong trấn lại có thêm năm người mất tích rồi.
- Mất tích?
Huyết Nham ra ngoài nghe thấy vậy cũng có chút tò mò, hắn đến nơi này cũng đã ba tháng rồi, tháng nào cũng có người mất tích nhưng chưa có tháng nào vượt qua một người, lần này lại thay đổi?
- Đúng vậy, trong trấn đêm qua đã có năm đứa trẻ bị bắt đi.
Vị đại nương đó đi tới nhìn thoáng qua bộ dạng quần áo xộc xệch của Huyết Nham nói.
- Vẫn là đám sương mù đó?
- Đúng vậy.
Mấy người nhìn nhau trầm mặc, Lạc Dư cân nhắc một chút rồi nói với vị đại nương kia.
- Đêm nay chúng tôi sẽ đi tìm bọn chúng.
Đếm lúc vào phòng Huyết Nham mới nói:
- Sư tôn, người có cách dụ bọn chúng ra sao?
Dù gì một tháng đám sương mù đó cũng chỉ xuất hiện một lần, tháng này đã tới tận hai lần, khả năng bọn chúng đến đây một lần nữa gần như bằng không.
Lạc Dư nhếch miệng, tầm mắt cậu đặt lên người 250 đang ngồi trước mặt.
- Bạch Miêu từng bị bọn chúng bắt, nó trốn được.
Cậu dừng một chút lại nói:
- Hơn nữa tên cầm đầu dường như rất có hứng thú với nó.
Huyết Nham hiểu ý, dùng con mèo này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507739/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.