A Dư được đưa lên xe, Lâm Thiếu Mặc ngồi bên cạnh ôm cậu vào lòng vuốt ve an ủi.
- Ca ca, không có chuyện gì nữa rồi, anh nghỉ ngơi đi.
A Dư mơ hồ vẫn còn chút cảnh giác nhưng khi vừa nghe thấy âm thanh giòn tan quen thuộc thì thâm thể dần thả lỏng nhắm mắt lại.
Lạc Dư bên ngoài dần bình tĩnh lại, cậu vô thức dụi dụi vào lồng ngực Lâm Thiếu Mặc đem nước mắt bôi hết lên người hắn.
A Mặc, lại là cậu. Ban ngày chọc tôi tức điên lên, ban đêm lại vào cả giấc mơ của tôi quấy phá, hức, có ai nghịch ngợm như cậu không hả. Đáng ghét.
Lạc Dư chu chu môi lẩm bẩm:
- A Mặc, anh khó chịu.
Giấc mơ vừa nãy thật đáng sợ, trái tim cậu bây giờ vẫn còn bóp nghẹt lại khiến cậu hít thở không thông vô thức bấu vào bả vai Lâm Thiếu Mặc.
Đó có lẽ là kí ức của nguyên chủ đi. Nhưng sao lúc cậu xuyên đến đây lại chẳng có một chút thông tin gì chứ? Không lẽ đến ngay cả nguyên chủ cũng quên đi đoạn kí ức này?
Nhưng điều này là không có khả năng, trí nhớ của nguyên chủ rất tốt mà. Hơn nữa nguyên chủ còn trẻ, không đến nỗi ngay cả cha mình cũng quên đi?
Có điều nói gì đi nữa thì đoạn kí ức đó cũng thật đáng sợ, những cánh tay nhơ nhuốc chạm vào người khiến cậu nhịn không được rợn tóc gáy. Cảm giác giống như ruồi bọ vo ve muốn đụng chạm vào mình vậy.
- Ca ca, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507533/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.