Cút, ta nói ngươi cút ra rồi mà, đừng đến gần ta.
Lạc Dư hét lên muốn đẩy Lâm Thiếu Mặc ra nhưng cậu chỉ là một omega, dù cậu có đẩy như thế nào thì cũng không lại được một alpha như hắn.
Sắc mặt Lâm Thiếu Mặc cũng không được tốt cho lắm, pheromone trên người dường như cảm nhận được hắn đang bất an liền có chút hỗn loạn.
- Tránh xa tôi ra, đừng chạm vào tôi, ghê tởm, thật ghê tởm.
Gương mặt ưu nhã của Lạc Dư tràn đầy nước mắt, toàn thân cậu chẳng hiểu làm sao mà cũng ướt đẫm mồ hôi.
- Ca ca, anh mau bình tĩnh lại.
Âm thanh trầm thấp của Lâm Thiếu Mặc rõ ràng không tới được chỗ của cậu, dù hắn có nói gì đi nữa thì trong đầu Lạc Dư cũng chỉ còn lại những âm thanh hỗn tạp, đáng ghét.
- Haha, tiểu bảo bối, qua đây để tôi yêu em nào.
- Bảo bối, em thật thơm, mùi của em thật khiến người ta mê mẩn mà.
- ...
Cơ thể yếu ớt bị người ta động chạm, trêu chọc đến nổi lên phản ứng. Tâm trí đứa nhóc dần trở nên mơ hồ bởi sự kích thích nồng nhiệt từ pheromone của Alpha.
Đứa nhỏ biết mình không thoát được nên cũng không phản kháng nữa mặc kệ đám đàn ông thúi đang ở trên người mình làm loạn, cậu ngẩng đầu xuyên qua bọn họ nhìn về phía người đàn ông mà mình gọi là cha kia.
- Ha, cha, cha à!! A Dư... Hận người.
Cơ thể thon dài cao ngạo của người đàn ông đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507535/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.