Lâm Thiếu Mặc thở dốc ôm lấy Lạc Dư sờ soạng khắp cơ thể cậu mất không chế nói lung ta lung tung.
- Ca ca, thích quá,A Mặc thích quá.
Lạc Dư nước mắt lăn dài, tên chết tiệt, thích thì cũng là cậu thích chứ ông đây có thích cái gì đâu. Đau chết mất, hức.
- Nhẹ chút.
Lâm Thiếu Mặc ngồi im không động đậy, hắn không biết tiếp theo mình nên làm gì mới được, bên trong đúng là ấm thật đấy, nhưng cứ để như này thì khó chịu lắm, phải làm sao đây.
Gương mặt tuấn mĩ của Lâm Thiếu Mặc nhăn nhó, môi trề ra muốn làm cái gì đó.
- Ca ca ~
Lạc Dư sau khi thích nghi được với cái kích cỡ khủng bố này của hắn liền cảm thấy chỉ ở bên trong thôi thì không đủ. Cậu muốn Lâm Thiếu Mặc động, nhưng... nhưng sao có thể nói ra được chứ, xấu hổ chết mất.
- Ca ca.
- Câm miệng, mau động.
Mặt mũi Lạc Dư đỏ rực trừng mắt nhìn hắn, tên đáng ghét. Cậu thấy cậu em của mình dường như đang chọc vào cái gì đó, hửm? Lạc Dư cúi đầu nhìn xuống bên dưới.
- ...
Cậu em của Lạc Dư phát giác ra chủ nhân đang nhìn mình thì lập tức ngẩng cao đầu, khí thế bừng bừng chào hỏi cậu.
Giỏi! Giỏi lắm!!
Khóe miệng Lạc Dư cong lên cười "dịu dàng". Ha, lúc cậu muốn nó ngẩng đầu nó không thèm phản ứng. Giờ Lâm Thiếu Mặc vừa chạm vào đã hứng trí như vậy.
Hít!?!
Tức chết mất.
Lâm Thiếu Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507531/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.