Ê, này, đừng có lơ tôi như thế chứ. Treo ngược đầu tôi rồi!!!
Lạc Dư chưa bao giờ hận việc Lăng Quân không nghe thấy mình nói đến như thế này. Thằng này dám dội ngược đầu cậu, cậu cũng muốn dội ngược đầu thằng em nó.
Lăng Quân không biết người nào đó đang oán hận mình muốn chết, hắn để Lạc Dư ở ngoài ban công còn mình thì vào nhà lấy máy tính ra xử lí công việc mà anh trai giao cho.
- Hơ... hớoooooo, sao tôi khổ thế không biết, cha nội, làm ơn kéo cái đầu tôi thẳng lại rồi hẵng làm việc mà mình muốn có được không? Cứ dội ngược đầu tôi xuống như thế này cần thận máu không lên được đầu nghẻo ngay tại chỗ luôn đó.
- Cha nội, Lăng Quân, thằng mất dạy, thằng ch* ch*t nhà anh, mau thả tôi xuống.
Lạc Dư ở ngoài ban công gào thét, đúng lúc này có một cơn gió thổi qua thổi méo cả mặt cậu.
- ...
Hức, tôi dỗi, Lăng Quân, anh mà không chỉnh đầu lại cho tôi là tôi bẻ gãy thằng em của anh đó.
Mặc kệ Lạc Dư có mắng chửi như thế nào đi nữa thì cậu vẫn bị hắn treo ngoài ban công đến chiều tối.
- Tôi chết rồi... Chết thật rồi, đừng ai cứu tôi.
Lạc Dư lẩm bẩm nhưng không ngờ lại thành sự thật. Lăng Quân thật sự quên mất cậu, mãi đến nửa đêm hắn mới nhớ ra quần nhỏ.
- Aiz, xin lỗi, hôm nay tôi không mặc quần trong nên quên mất cậu, đừng giận ha.
- ...
Tôi hận chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507424/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.