Lạc Dư nổi giận nhưng người nào đó lại thấy vui vẻ tắt điện đi ngủ.
- ... Đừng nói là để tôi ở cái tư thế này thật nha. Ê!? Lăng Quân, Lăng Quân.
- Ừm?
Lăng Quân ngáp một cái nhắm mắt lại ngủ mất. Ánh trăng dịu dàng phủ lên người cậu một tầng ánh sáng nhàn nhạt, quần nhỏ đột nhiên phát sáng, không ngừng hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, Lạc Dư kinh ngạc phát hiện ra thế mà động tác của cậu ngày càng thuần thục, có sức lực hơn.
Nhật nguyệt.
Đúng rồi, lúc trước nguyên chủ cũng dựa vào ánh trăng mà thành tinh, nguyên chủ có thể đương nhiên là cậu cũng có thể. Nhưng vấn đề là... cậu đâu phải sinh vật, cậu là cái quần đó đó mà.
Lạc Dư ngẩn ra, nhưng cậu không có thời gian nghĩ nhiều, toàn thân cậu bắt đầu nóng lên giống như đang ở trong lò sưởi. Từng tế bào trong cơ thể đột nhiên sôi sùng sục, không ngừng đấu đá linh tinh làm cậu nhịn không được thở dốc.
- Ách? Đau, đau quá.
Cơ thể cậu đỏ rực phát ra ánh sáng màu đỏ lấp lánh chẳng khác nào hòn than đỏ hồng giữa màn đêm đen kịt.
Hôm nay là ngày 15.
Ngày mặt trăng tròn nhất, tinh hoa nhật nguyệt cũng mạnh nhất.
Lạc Dư nhớ ra, trước giờ cậu chưa từng bị phơi ngoài trời vào ban đêm nên sức mạnh toàn dựa vào mùi hương trên cơ thể Lăng Quân mà có được. Cậu chưa một lần nào thử hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa dù ngày bình thường cũng chưa từng, lần này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507423/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.