Một bên khác, lúc Lăng Quân đến công ty thì đã qua giờ cơm trưa. Cũng không thể trách hắn lề mề được, công ty có anh trai, hắn vốn đến để làm nền thì cần gì phải đi sớm về trễ, có cuộc sống an nhàn không tận hưởng ngu gì tranh với anh hắn.
- Quân Quân, anh lại quên em rồi.
Lăng Quân nhìn người phụ nữ nhào vào trong lòng mình sắc mặt ngày một lạnh.
- Cút, còn để tôi thấy cô một lần nữa thì công ty cha cô sẽ bị Lăng thị thu mua, nghe thấy chưa?
- ... Quân.
- Tên tôi không phải ai muốn gọi là có thể gọi, cô... không xứng.
- Anh...
Cô gái tức giận rời đi nhưng trong lòng đã từ bỏ việc quyến rũ Lăng Quân, ánh mắt vừa rồi của người này rất lạnh, lạnh đến nỗi khiến người ta rét run, cô ta chẳng thèm chạy theo hắn nữa, ngoài kia đâu có thiếu đâu.
Lăng Quân lên phòng làm việc trong lòng không hiểu sao dấy lên một dự cảm không lành, trái tim đập mạnh liên hồi không ngừng. Hắn đưa tay lên sờ sờ ngực cố gắng đem cảm giác kia ép xuống.
Làm gì có chuyện gì xảy ra chứ, đừng nghĩ nhiều.
Trong lòng lặp đi lặp lại một câu, Lăng Quân ép bản thân mình tập trung vào màn hình máy tính dần dần quên đi cảm giác bất an trong lòng.
Lăng gia.
- Lăng Thụ, thằng ch* ch*t, mày dám uy hi*p ông đây. Được lắm, ông đây đốt nhà mày, để xem đến lúc đó mày lấy gì mà đòi thu mua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507415/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.