Lăng Thụ nhìn thằng em mình phát điên khóe miệng co quắp một trận.
Yêu?
Yêu cái quần?
Cái quần l*t?
Đùa nhau à...
Thằng này đầu có phải bị úng nước không vậy?
Trong đầu Lăng Thụ nghĩ đến tràng cảnh em trai mình yêu thương hôn hít với một cái quần, trên trán bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Dù thế nào anh cũng không nghĩ ra một người một quần yêu nhau như thế nào, chắc chắn nhà bị cháy dẫn đến đầu óc thằng này có vấn đề, lát nữa phải mời bác sĩ tâm lí đến cho nó mới được.
Cảnh sát đã phong tỏa khu vực xung quanh Lăng gia bắt đầu điều tra.
Thời gian dần qua đi, màn đêm dần buông xuống. Lăng Quân lúc này cuối cùng cũng được phép tiến vào trong nhà tìm đồ, hắn chạy một mạch lên trên lầu đạp cửa phòng cháy đen ra xông vào.
- Quần nhỏ, quần nhỏ, em đâu rồi?
Đồ vật trong phòng tất cả gần như đều bị cháy thành than, Lăng Quân vội vàng tìm kiếm xung quanh từ trong tủ đến trên giường rốt cuộc thấy được một mảnh vải nhỏ bị cháy mất một nửa.
Tia sáng le lói trong trái tim hắn hoàn toàn bị dập tắt, toàn thân lạnh toát giống như rơi vào hầm băng.
- Quần nhỏ.
Khóe mắt Lăng Quân muốn nứt ra, lồng ngực giống như bị thứ gì đó nghẹn lại khiến hắn không thở nổi.
Trong căn phòng đầy rẫy những vết cháy xém, thân ảnh một người con trai ngồi bên cạnh cửa sổ trong lòng đang ôm chặt một mảnh vải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507412/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.