Lăng Thụ không quản thằng em mình làm bậy làm bạ như thế nào nhưng khi nhìn thấy người kia tinh thần phấn chấn xuống nhà vẫn có lòng tốt nhắc nhở.
- Em muốn chơi kiểu gì thì chơi nhưng nhớ mang người đến khách sạn mà chơi, lần sau còn để anh thấy em đưa người về nhà làm mấy chuyện không đứng đắn đó nữa thì đừng trách anh.
- Anh nhìn thấy?
Lăng Quân híp mắt, lúc này trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng mơ hồ ở ngoài ban công, hình như lúc đó anh trai đi về thì phải.
Có điều... nếu anh trai cũng thấy vậy đó chắc chắn không phải là mơ.
Lăng Quân khẳng định lại thêm một lần nữa, vẻ mặt càng trở nên vui vẻ nói:
- Tuân lệnh anh trai.
Lăng Thụ liếc hắn một cái rồi đứng dậy xoay người cầm theo tập hồ sơ đến công ty. Lăng Quân nhìn anh ta một cái nhún nhún vai, anh trai hắn trước giờ đều làm ra vẻ cấm d*c cự người ngàn dặm không cho bất kì người nào đến gần. Nếu có thì chắc cũng là chuyện của nửa năm trước đi, nhưng chơi xong anh ấy liền cho tiền đuổi người, đôi bên không còn dính líu.
Lăng Quân vuốt cằm, xem ra hắn phải học cách xử lý của anh trai, trước giờ chưa thấy có người nào dám tìm anh ấy uy hi*p cả. Còn hắn thì hoàn toàn ngược lại, động một tí là có người đến ăn vạ, phiền chết đi được.
Lăng Thụ đến công ty, trợ lý lúc này đã đứng ở cửa, vừa nhìn thấy anh đến hắn đẩy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507417/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.