Lạc Dư rời đi, Âu Mặc ngơ ngác sống trong thế giới loài người. Hắn phải làm sao đây? Mục đích sống của hắn đã mất, hắn còn sống làm gì nữa, hắn...
Âu Mặc tự sát, năm mười tuổi hắn bị bắt đến Huyết tộc, lúc đó hắn thề phải trả thù kẻ đã bắt mình tới đây. Bao nhiêu năm trù tính, được người kia tận lực trợ giúp cuối cùng hắn cũng đủ mạnh.
Nhưng khi trong đầu hắn nảy sinh ý định muốn giết người kia thì lại biết được, ân nhân mà hắn tôn thờ chính là người hắn hận thấu xương.
Hắn không biết phải làm gì hết, Vạn Nhiên nói với hắn người ấy có ba nhân cách, mà người hành hạ hắn không phải là ân nhân. Lúc đấy hắn vui mừng mà mù quáng nghe theo y, khiến người hắn yêu thân thể lẫn linh hồn đều bị tổn thương.
Hắn không biết, cái gì cũng không biết, giờ đây người ấy chết rồi hắn mới hiểu ra tất cả.
- Ân nhân, ta vẫn nên gọi ngươi là ân nhân đi, ta không xứng với ngươi, ta chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi, có tư cách gì chứ.
Âu Mặc chết.
Vạn Nhiên cũng muốn làm như hắn đi theo người kia đến hoàng tuyền, nhưng y phải sống, A Dư đã tặng mạng mình cho y, y không thể khiến A Dư thất vọng được.
Vạn Nhiên sống, sống như cái xác không hồn sống thêm vài trăm năm.
- A Dư, em vì ta mà tự mình giết mình, ta không lỡ để công sức của em uổng phí, ta sống mấy trăm năm rồi.
Vạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507354/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.