- U Lang... U Lang.
Lạc Dư gọi ba tiếng vẫn không thấy con sói nào đó trả lời, cái đuôi U Lang lắc lắc đảo qua đảo lại, dư quang hắn khẽ liếc cậu một cái rồi hừ lạnh quay đầu đi.
- U Lang.
Lạc Dư đau đầu không thôi, U Lang vẫn cứng đầu không chịu nói chuyện với cậu. Lạc Dư đáng ghét, rõ ràng biết hắn dỗi mà không thèm tới dỗ.
U Lang cắn cắn lưỡi, mắt trợn trắng làm ra bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc. Lạc Dư vừa tức vừa buồn cười, cậu sấn tới vòng tay từ đằng sau ôm lấy hắn.
- U Lang, ngươi ấm thật đó.
Con sói nào đó kiêu ngạo hất cằm lên: Đương nhiên, hừ hừ.
- Xì, U Lang, ta đói, ngươi làm hỏng đồ ăn của ta rồi, ta không có tiền để mua cái mới đâu.
- ...
U Lang lúc này mới chịu quay đầu lại, hắn hết nhìn đống đồ ăn vặt rồi lại nhìn Lạc Dư.
- Đó là thức ăn?
Đồ ăn vặt cũng có thể làm bữa chính à? Cái tên ngốc này chẳng biết tự chăm sóc mình gì hết.
Nhìn ánh mắt đáng thương của người nào đó, U Lang lắc lắc đầu bất đắc dĩ thở dài.
- Đứng lên, về nhà trước rồi ta làm đồ ăn cho ngươi.
U Lang tức giận lông trên người cũng dựng đứng hết cả lên. Lạc Dư lè lưỡi hí hửng trèo lên lưng hắn.
Đám thuộc hạ của U Lang tìm mãi chẳng thấy người đâu cuối cùng đành phải theo dấu vết mà hắn để lại chạy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507353/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.