Lạc Dư không nhớ mình ở thế giới này bao lâu, nhưng khi cậu nhìn thấy con sói nhỏ từ từ già đi trong lòng quặn đau.
- Lạc Dư... Lạc Dư thối, nếu tôi có thể như em thì tốt rồi, em chẳng thay đổi gì hết, còn tôi... đã già rồi, sắp chết rồi.
U Lang ủy khuất lẩm bẩm, nếu hắn có thể lấy lại được mấy trăm năm kia thì tốt biết mấy, ít nhất thì hắn cũng có thể sống với Lạc Dư thối thêm vài trăm năm.
- Đừng nói linh tinh, chúng ta nhất định còn gặp lại mà.
- Thật không?
Đôi mắt đục ngầu già nua lóe lên tia sáng lấp lánh, Lạc Dư thấp giọng cười, cậu cúi đầu hôn lên trán U Lang một cái.
- Thật.
U Lang cười, hắn dường như rất thỏa mãn với đáp án này, hắn vỗ vỗ bàn tay trắng nõn không chút thay đổi nào của Lạc Dư mấp máy môi:
- Tôi đợi em.
Lời vừa dứt hơi thở U Lang liền yếu dần yếu dần rồi ngừng hẳn.
Lạc Dư ở thế giới này thêm năm mươi năm nữa rốt cuộc cũng kết nối được với 250.
- /... Tôi... đưa cậu đi... cậu... xẹt --- xẹt----/
Lạc Dư còn chưa kịp phản ứng thì linh hồn đã bị kéo vào một chiều không gian khác.
- Ừm?
Cậu mơ hồ mở mắt ra nhìn đám xe cộ lao nhanh trên đường. Khung cảnh quen thuộc khiến Lạc Dư sửng sốt. Kí ức bị năm tháng phủ bụi lúc này đột ngột ùa về, nhưng... sao cậu lại thấy nó xa lạ thế này, hơn nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507351/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.