Ta muốn ngay bây giờ.
Vạn Nhiên đã sắp không chịu nổi rồi, không thể kéo dài thêm được nữa.
Dư bảo bảo ra tay, đợi đến khi nó cầm được hai trái tim của hai người anh em thì mới dám thở ra một hơi.
- Dư bạo lực, ta thật không ngờ ngươi lại tàn nhẫn với chính mình đến mức này đó.
Trái tim khô héo, nó nhìn một góc nhỏ, nơi có dòng máu cùng nhịp đập duy nhất, mấp máy môi:
- Nơi này của ngươi...
- Là chỗ của Dư xấu tính, ngươi có thể đi rồi.
Dư bảo bảo hít sâu một hơi quay đầu rời đi, ngực trái nó không hiểu vì sao lại quặn đau, nó đáng lẽ phải hạnh phúc vì có thể cứu được người đàn ông mình yêu mới phải. Nhưng sao...
Ta sai rồi sao?
Nhưng ta thật sự không lỡ để người con trai kia chết đi.
Nhưng còn hai người kia? Họ đã cùng nhau đi qua bao thế giới, tình cảm vô cùng sâu đậm. Hơn nữa, ba người vốn là một, họ chết thì nó cũng không sống được, mà nó chết thì hai người kia sẽ tổn hại nghiêm trọng, có thể chết bất cứ lúc nào.
Làm sao đây?
Dư bảo bảo không biết, cậu thật sự không biết tiếp theo nên làm thế nào nữa.
Dư bảo bảo không nghĩ nữa, cậu hóa thành con Dơi đỏ rực bay về Huyết tộc.
- Vạn Nhiên, chàng nhất định phải sống thật tốt đấy biết không?
Lời vừa dứt Dư bảo bảo liền giơ tay lên đâm thẳng vào ngực trái từ từ đem trái tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507357/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.