"A ?" Lòng tôi lại vui sướng không khống chế nổi, mặt đỏ lên, nửa ngày mới có chút bối rối nói : "Lạc Thiệu Cung...... cám ơn ngươi........"
"Bánh ngọt cũng đừng ăn, giờ lên giường nằm một lát, đem chăn phủ kín, chờ em đi mua thuốc về, ngoan."
Thành thành thật thật thay quần áo chui vào trong chăn, nhìn nó trước sau giúp tôi đem góc chăn áp thật chặt, sao đó mới xoa xoa mặt của tôi, xoay người đi ra ngoài.
Lạc Thiệu Cung thật ôn nhu....
Vui rạo rực nghĩ, nhắm mắt lại bắt đầu mộng tưởng hão huyền.
Một lát sau cửa lại nhẹ nhàng đẩy ra.
"Anh à, có thuốc pha nước uống anh muốn uống trước không....."
Không cần, cái mùi kia thiệt khó ngửi.
Rõ ràng tiếp tục giả vờ ngủ, khỏi bị bức uống cái thứ kỳ quái đó.
"Nhanh ngủ như vậy à........" Thấp giọng tự nói. Im lặng một chút, tiếng bước chân rất nhỏ chậm rãi tới gần.
Cảm giác nó hình như đang đứng trước giường chăm chú nhìn tôi.
Trên môi đột nhiên có một cỗ ấm áp quen thuộc, trước khi tôi kịp phản ứng thì cảm xúc này liền biến mất, sau đó lại là một động tĩnh rất nhỏ bước đi.
Cửa đóng tôi mới dám mở to mắt.
Hôn...... đó là hôn ?
Đúng vậy a, tôi còn không đến mức hoa mắt đến mức xuất hiện ảo giác.
Nhưng là, vì cái gì ? Nó không phải thích Tần Du sao ? Chẳng lẽ tôi cư nhiên còn có hy vọng cướp em mình về, không phải ôm quyết tâm thất bại ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420883/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.