May mà lúc nó tới gõ cửa thì đã lên giường giả vờ ngủ.
"Anh ? Còn chưa ngủ à ?"
Lạc Thiệu Cung đẩy cửa vào, biểu tình lại lãnh đạm hơn bình thường.
"Đến, uống thuốc đi, uống xong rồi thì ngủ một giấc, ngày mai hẳn là có thể hạ sốt.”
"A, được." Ngoan ngoãn nhận lấy viên thuốc trong tay nó, thành thành thật thật nuốt viên thuốc vào, lại uống nước vào.
"Tốt rồi, anh nghỉ ngơi đi."
"A ? Ngươi chờ một chút !" Nó nhanh như vậy đã muốn đi, thật sự là ngoài ý liệu của tôi, vội ôm đồm giữ lại tay nó, "Ta…. ta có hơi khó ngủ, tâm sự với ta một chút có được không ?"
Nó nhíu nhíu mày : "Nói chuyện phiếm ? Nhưng sáng sớm mai em phải đi."
"Sáng sớm, có chuyện gì sao ?"
"Em cùng Tần Du đi ra ngoài nghỉ phép, chắc là tuần sau mới về."
"Này, vậy sao ?" Tôi cúi đầu thì thào. Một tuần......
"Được rồi, ngủ ngon, anh."
"Lạc Thiệu Cung." Nhìn đến nó liền cảm thấy kích động, luống cuống tay chân ngăn chận nó bả vai đi lên đùi nó, "Ngươi trước chớ đi, ta.... ta....."
"Chuyện gì ?" Khẩu khí vẫn thực ôn nhu, nhưng ánh mắt lãnh đạm, thậm chí cũng không chịu dừng lại trên mặt tôi.
"Cái kia, cái kia......" Càng nhanh càng nói không được, đôi mắt đều đỏ cả lên.
"Nếu không có việc gì, em muốn đi ngủ." Động tác của cánh tay gỡ tôi ra cũng thực ôn nhu, nhưng là........
"Cái kia........." Đáng thương tôi cái gì cũng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420885/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.