"Ánh mắt .... không phải thực thũng, biểu tình......... trên cơ bản vẫn trấn định, lời thoại........ đã đọc đến thuộc làu, Lạc Thiệu Cung thì........... giờ đang trong phòng ngủ một mình.
Tốt lắm, mọi việc sẵn sàng........
Tôi hít sâu 2 cái, gõ cửa phòng Lạc Thiệu Cung rồi đi vào.
"Lạc Thiệu Cung à......." dùng sức nhắm chặt đôi mắt dùng sức hết toàn thân khí lực, nói thật nhanh, bằng không thì không nói nổi, dù sao hiện tại không nhìn thấy mặt nó, sẽ đỡ căng thẳng. "Ta thích......."
"Ừm ? Cái gì ?"
"Ta thích......"
"Anh à chờ một chút, em không nghe thấy, anh chờ em gỡ tai nghe ra đã."
"Hả ?
Trợn mắt nhìn nó gỡ tai nghe xuống. "Có chuyện gì sao ?"
Tên này, cư nhiên lúc mấu chốt này lại đi nghe nhạc !
".........." Tôi đưa tay xoa trán vừa nghẹn ngào ra mồ hôi, cố gắng điều chỉnh tốc độ tim đập vừa rồi.
"Tìm em việc gì vậy anh ?"
Được rồi, trạng thái điều chỉnh không khác lắm, một tiếng trống làm tinh thần của tôi hăng hái đủ để nói hết lời !!!
Không dám cùng nó đối diện, tránh đi ánh mắt nghi vấn của nó, nhìn đến cái đèn bàn đầu giường cố lấy dũng khí mở miệng : "Ta, ta...."
Không xong...... kế hoạch ban đầu bị hủy, hiện tại hình như như thế nào cũng không nói nên lời........
"Ta, ta...... người......." Hoàn toàn lắp bắp.
"Anh làm sao vậy ? Anh à ?" Lạc Thiệu Cung bật cười, đưa tay sờ sờ mặt của tôi, "Gấp đến độ đầu toàn mồ hôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huynh-huu-de-cong/2420881/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.