Ánh bình minh x.é to.ạc màn sương tuyết trên đỉnh Vân Sơn, rọi những tia sáng vàng hanh hao xuống đống đổ nát bên trong Vân Mộ. Thanh Lam đứng lặng hồi lâu trước bục đá hoang lạnh, tay nàng siết c.h.ặ.t bộ y phục cũ của tổ mẫu. Mọi thứ diễn ra như một giấc mộng dài, từ làng Tĩnh Phạn u uất đến cung cấm đẫm m.á.u, và giờ là sự tan biến của một vị tổ sư điên cuồng.
"Chúng ta đi thôi" - Vân Phong phá vỡ sự im lặng, giọng hắn khản đặc vì kiệt sức: "Hang động này không còn linh lực trấn giữ, tuyết trên đỉnh núi bắt đầu lở rồi. Nếu không xuống núi ngay, chúng ta sẽ bị chôn sống ở đây."
Nàng gật đầu, cẩn thận đặt Lưỡi Của Thần vào lại trong tay nải. Khi cả hai vừa bước ra khỏi cửa hang, một tiếng rầm rầm rung chuyển cả mặt đất vang lên. Những mảng tuyết lớn từ đỉnh cao nhất đổ xuống như thác lũ, nuốt chửng lối vào Vân Mộ, vĩnh viễn khép lại cánh cửa dẫn vào mật địa của tộc Di Hài Sư.
Hành trình xuống núi gian nan hơn họ tưởng. Tuyết dày ngập đến đầu gối, mỗi bước đi đều như vắt kiệt chút sức tàn sau trận chiến sinh t.ử. Khi đến được chân núi, nơi có một ngôi miếu nhỏ bỏ hoang nằm nép mình bên những rặng thông già, cả hai mới dám dừng chân nghỉ ngơi.
Vân Phong nhóm một đống lửa nhỏ bằng những cành củi khô nhặt được. Ánh lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt phờ phạc của nàng.
"Sau chuyện này, ngươi định sẽ đi đâu?" - Vân Phong đột ngột hỏi, mắt hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5301132/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.