Luồng ánh sáng trắng từ Lưỡi Của Thần bùng lên như một mặt trời nhỏ, nuốt chửng cả Vân Mộ trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối. Thanh Lam thấy mình không còn đứng trong hang động lạnh lẽo của đỉnh Vân Sơn nữa. Xung quanh nàng giờ đây là một khoảng không vô tận, nơi những dòng ký ức của ngàn năm trôi lững lờ như những dải lụa bạc.
Phía trước nàng, Vô Niệm không còn mang dáng vẻ của một ác ma tóc bạc đầy quyền năng. Hắn hiện lên với hình hài của một nam t.ử trẻ tuổi, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt chứa đầy sự cô độc và vụn vỡ. Hắn đang đứng giữa một cánh đồng hoa quỳnh trắng, tay cầm một chiếc chuông đồng chưa nứt.
"Ngươi thấy rồi đó, Di Hài Sư" - Vô Niệm lên tiếng, giọng hắn lúc này không còn gầm gừ mà trở nên trầm buồn: "Ta từng muốn cứu tất cả bọn họ. Ta muốn cái c.h.ế.t không còn là sự chia lìa, mà là một sự chuyển tiếp bình thản. Nhưng họ lại coi ta là quỷ dữ."
Nàng bước đi trên mặt cỏ hư ảo, tiến lại gần hắn.
"Cái c.h.ế.t là một phần của sự sống, Vô Niệm" - Nàng nhẹ nhàng nói: "Ngươi muốn cứu họ, nhưng ngươi lại tước đi quyền được yên nghỉ của họ. Ép buộc linh hồn ở lại trong xác thịt thối rữa không phải là cứu rỗi, đó là t.r.a t.ấ.n."
"Ngươi thì biết gì?" - Vô Niệm cười cay đắng, những sợi Hồn Chỉ đen bắt đầu trồi lên từ dưới chân hắn, làm úa tàn những đóa hoa trắng: "Ngươi có bao giờ nhìn người mình yêu thương nhất tan biến thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5301131/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.