Càng đi về phía Bắc, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo đến thấu xương. Dãy Vân Sơn sừng sững hiện ra trước mắt họ như một gã khổng lồ bằng băng đá, quanh năm bị bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa và những cơn gió rít gào như tiếng khóc than của quỷ thần. Đây là nơi khởi nguồn của tộc Di Hài Sư, một vùng đất bị lãng quên giữa nhân gian nhưng lại là trung tâm của những luồng linh khí mạnh mẽ nhất.
"Tuyết ở đây không mang theo hơi ấm của trời đất" - Vân Phong quấn c.h.ặ.t lớp áo lông thú, tay vẫn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm để giữ hơi ấm: "Nó mang theo mùi của sự c.h.ế.t ch.óc vĩnh cửu. Ngươi có cảm thấy không?"
Nàng gật đầu, đôi mắt Di Hài Sư nhìn qua màn tuyết dày đặc. Trong thế giới trắng xóa ấy, nàng thấy những sợi Hồn Chỉ màu xanh nhạt lơ lửng, chúng không bị gió thổi bay mà kết lại thành những lối dẫn đường mờ ảo hướng lên đỉnh núi.
"Ta cảm nhận được tổ tiên đang gọi" - Nàng thì thầm: "Bảo vật trong n.g.ự.c ta đang nóng ran lên. Chúng ta đã rất gần rồi."
Họ dừng chân trước một hang động lớn, nơi có những cột đá bị xói mòn thành hình dạng những người lính canh giữ. Bước vào bên trong, hơi lạnh đột ngột tan biến, thay vào đó là mùi hương của gỗ trầm hương ngàn năm. Đây chính là Vân Mộ, mật địa của tộc Di Hài Sư, nơi chôn cất những bậc đại sư vĩ đại nhất.
Nhưng khung cảnh bên trong không hề yên bình. Giữa hang động lớn là một bục đá hình tròn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5301130/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.