Tiếng chuông báo động từ tháp canh vang lên dồn dập, x.é to.ạc bầu không khí u uất sau sự cố ở hồ Thái Dịch. Dưới ánh đuốc bập bùng của quân cấm vệ đang đổ về phía bờ hồ, Thanh Lam và vị trưởng lão ẩn mình vào bóng tối của những dãy hành lang hun hút. Thay vì tháo chạy ra khỏi hoàng cung, vị trưởng lão lại dẫn nàng đi ngược về phía Trường Xuân Cung, nơi ở của bậc mẫu nghi thiên hạ.
"Tại sao chúng ta lại đến đây?" - Nàng hỏi khẽ, tay siết c.h.ặ.t mảnh đồng cổ: "Nơi này là cấm địa, quân lính đang canh gác nghiêm ngặt."
"Kẻ điều khiển Thủy Quỷ Kén không phải ở dưới nước, mà ở trong này" - Trưởng lão gằn giọng: "Hoàng hậu đã dùng m.á.u của những cung phi xấu số để nuôi dưỡng nhan sắc và quyền lực của mình suốt mười năm qua. Bà ta chính là một trong ba vị Thượng tọa của Hắc Các tại thành Cổ Đô."
Nàng sững người. Hóa ra kẻ đứng đầu sự tà ác lại nấp sau lớp phượng quan lộng lẫy kia. Khi cả hai lẻn được vào bên trong tẩm điện, mùi hương trầm nồng nặc không che giấu được mùi tanh tao của huyết dịch. Trên chiếc ghế phượng bằng vàng ròng, một người phụ nữ tuyệt thế giai nhân đang ngồi tĩnh tọa. Làn da bà ta trắng sứ, không một nếp nhăn, đôi môi đỏ mọng như vừa nhấp m.á.u. Nhưng trong đôi mắt Di Hài Sư của nàng, người phụ nữ kia thực chất là một cái xác rỗng tuếch, được giữ lại hình hài nhờ hàng vạn sợi chỉ m.á.u đỏ rực nối thẳng từ bệ đá phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5301129/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.