Không gian trong cung cấm về đêm khác hẳn với vẻ uy nghiêm, tráng lệ của ban ngày. Những hành lang dài hun hút, sâu thăm thẳm chỉ được thắp sáng bởi những ngọn đèn l.ồ.ng giấy lụa đỏ, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, ma mị. Thanh Lam trong bộ y phục người hầu thô kệch, tay xách giỏ đựng d.ư.ợ.c liệu và dụng cụ Di Hài Sư, lặng lẽ bước đi sau một thái giám già dẫn đường.
"Này nha đầu kia, đi đứng cho cẩn thận" - Thái giám già gằn giọng: "Đừng có tò mò mà nhìn ngó linh tinh, ở trong cung này, biết càng ít thì mạng càng dài."
Nàng cúi đầu, không đáp lại, nhưng đôi mắt Di Hài Sư đã sớm nhìn thấy những bóng ma mờ ảo đang vất vưởng dọc theo các bức tường đỏ thẫm. Khi đi ngang qua khu vực hồ Thái Dịch, một luồng âm khí buốt giá đột ngột xộc vào sống lưng khiến nàng rùng mình. Mặt hồ phẳng lặng như gương dưới ánh trăng, nhưng bên dưới làn nước xanh thẳm ấy, nàng thấy hàng trăm sợi Hồn Chỉ màu tím đen đang uốn lượn như những con rắn nước.
Đêm đó, sau khi hoàn thành việc khâm liệm cho một thị nữ vừa qua đời vì bạo bệnh, nàng bí mật tách khỏi đoàn người, men theo những bụi cây rậm rạp để quay trở lại bờ hồ Thái Dịch. Trong lòng nàng, Lưỡi Của Thần đang rung động dữ dội, một dấu hiệu báo trước sự hiện diện của tà thuật cực mạnh.
"Tại sao ngươi lại ở đây?" - Một giọng nói già nua, uy nghiêm vang lên từ phía sau cây liễu rủ.
Nàng giật mình quay lại, tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5294937/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.