Sau nhiều ngày băng rừng vượt suối, thành Cổ Đô cuối cùng cũng hiện ra dưới ánh nắng chiều tà, sừng sững với những bức tường thành bằng đá xám cao ngất trời. Khác hẳn với sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc của làng Tĩnh Phạn hay sự hoang vu của rừng già, nơi đây là một biển người ồn ã. Tiếng rao của những gánh hàng rong, tiếng ngựa hí và mùi thức ăn đường phố quyện vào nhau tạo nên một vẻ hào nhoáng rực rỡ. Tuy nhiên, trong đôi mắt của một Di Hài Sư, nàng nhìn thấy một tầng sương mù màu tím nhạt bao phủ lấy những mái ngói cong v.út của hoàng cung, một thứ khí tức của sự oán hận tích tụ lâu đời.
"Đừng nhìn quá lâu vào hướng cung điện" - Vân Phong khẽ nhắc nhở: "Kinh thành là nơi dương khí mạnh nhất, nhưng cũng là nơi âm khí thâm sâu nhất. Những kẻ ở Hắc Các ẩn thân rất kỹ trong triều đình này."
Nàng thu lại ánh nhìn, bước đi bên cạnh hắn giữa dòng người tấp nập.
"Làm sao chúng ta tìm được vị trưởng lão đó giữa thành phố rộng lớn này?" - Nàng hỏi khẽ.
Vân Phong dẫn nàng vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, sau đó dừng lại trước một cửa tiệm cũ kỹ treo biển bán quan tài và giấy tiền vàng mã. Chủ tiệm là một lão già gầy gò, mắt đeo một thấu kính nhỏ, đang tỉ mẩn khắc chữ lên một tấm bia đá. Vân Phong không nói lời nào, chỉ đặt chiếc lệnh bài đồng đen lên bàn. Lão già liếc nhìn, bàn tay đang đục đá khựng lại, rồi lão chậm rãi gỡ thấu kính xuống.
"Vẫn còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5294936/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.