Con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng Tĩnh Phạn mỗi lúc một gập ghềnh, bị nuốt chửng bởi những tán đại thụ u uất của rừng già. Khi ánh hoàng hôn yếu ớt lịm dần sau những rặng núi phía Tây, một màn sương tím ngắt bắt đầu bủa vây, mang theo mùi của lá mục và hơi ẩm của đất rừng. Vân Phong dừng bước, hắn nheo mắt nhìn về phía trước, nơi một ánh đèn dầu leo lét hiện ra giữa những bụi gai chằng chịt.
"Phía trước có một quán trọ. Đêm nay rừng núi không yên tĩnh, chúng ta không nên ngủ lộ thiên" - Vân Phong trầm giọng: "Ngươi hãy theo sát ta, tay đừng rời khỏi pháp khí."
Nàng gật đầu, lòng thầm cảnh giác. Là một Di Hài Sư, nàng nhạy cảm với âm khí hơn bất cứ ai. Ngôi quán trọ kia đứng sừng sững giữa rừng sâu, bảng hiệu gỗ đung đưa theo gió phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc, nhưng xung quanh lại im bặt, không có lấy một tiếng côn trùng hay tiếng chim đêm. Khi bước vào bên trong, mùi nhang muỗi nồng nặc sộc thẳng vào mũi nàng, cố tình che lấp một thứ mùi vị mà nàng vô cùng quen thuật: mùi thịt da bắt đầu thối rữa.
Trong gian sảnh rộng, vài ba vị khách đang ngồi lặng lẽ bên những bàn gỗ tối màu. Một lão quản sự với khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đục mờ, khẽ ngẩng lên nhìn hai người.
"Hai vị khách quan muốn nghỉ lại sao?" - Lão quản sự khàn đục lên tiếng: "Chỉ còn hai phòng trên lầu thôi, mời lên cho kịp giờ đóng cửa."
Vân Phong ném một thỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292729/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.