Sau đêm Huyết Nguyệt kinh hoàng, làng Tĩnh Phạn đón nhận buổi sớm mai bằng một bầu không khí tĩnh lặng nhưng không còn sự nghẹt thở. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá trên núi Quỷ, không còn bị màn sương mù xám xịt cản lối. Dân làng bắt đầu mở cửa, họ nhìn nhau, kinh ngạc khi thấy mình vẫn có thể cất tiếng chào, dù giọng nói còn khản đặc sau nhiều năm bị tước đoạt.
Thanh Lam đứng trước ngôi mộ mới của tổ mẫu ở bìa rừng. Nàng không mặc bộ y phục Di Hài Sư cũ kỹ nữa, mà khoác trên mình bộ y phục sẫm màu của tộc Vu Sư được tìm thấy dưới đáy rương gỗ. Đứng bên cạnh nàng là gã ngoại đạo, người mà giờ đây nàng đã biết tên là Vân Phong.
“Ngươi định rời đi thật sao?” - Vân Phong hỏi, mắt hắn nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng: “Làng Tĩnh Phạn giờ đã an toàn, ngươi có thể ở lại đây và trở thành một Di Hài Sư được kính trọng nhất.”
Nàng khẽ lắc đầu, tay siết c.h.ặ.t t.a.y nải, nơi bảo vật "Lưỡi Của Thần" đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ:
“Làng Tĩnh Phạn cần một sự khởi đầu mới không có dấu vết của Di Hài Sư hay những hủ tục đẫm m.á.u. Hơn nữa...” Nàng nhìn vào lòng bàn tay, nơi vết sẹo từ m.á.u Vu Sư vẫn còn đỏ hửng: “Ta cảm nhận được những sợi Hồn Chỉ đen không chỉ tồn tại ở nơi này. Bà Chúa Câm chỉ là một nhánh rễ nhỏ. Ngoài kia, bóng tối vẫn đang bủa vây nhiều nơi khác.”
Vân Phong khẽ thở dài, hắn rút từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292728/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.