Hành trình từ cực Bắc lạnh lẽo về phía Nam dẫn họ đi sâu vào vùng đầm lầy mù sương, nơi mặt đất không bao giờ khô ráo và không gian luôn thoang thoảng mùi hương lạ lùng của hoa quỳnh nở đêm. Đó chính là khu vực bao quanh hồ Vong Xuyên, một địa danh nằm ngoài mọi bản đồ, nơi mà người làng Tĩnh Phạn xưa kia vẫn tin rằng là điểm giao thoa cuối cùng giữa cõi sống và cõi c.h.ế.t.
"Đừng dẫm lên những vũng nước đọng màu tím" - Nàng khẽ nhắc nhở: "Đó là nước đọng từ lệ của người c.h.ế.t, nếu chạm vào, tâm trí ngươi sẽ bị kẹt lại trong những ký ức u sầu vĩnh viễn."
Vân Phong cẩn thận bước theo sau nàng. Lớp sương mù ở đây không xám xịt như làng Tĩnh Phạn, mà nó lấp lánh như lân quang, che khuất tầm nhìn nhưng lại khơi gợi những âm thanh ảo giác. Tiếng nói cười, tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn dường như đang thì thầm ngay sát bên tai họ.
Cuối cùng, một mặt hồ rộng lớn hiện ra, tĩnh lặng không một gợn sóng. Nước hồ trong suốt đến mức có thể nhìn thấy những dải san hô đen và những sợi Hồn Chỉ trắng muốt của những linh hồn đang chờ đợi được dẫn dắt. Không gian im lặng đến mức tiếng rơi của một chiếc lá cũng đủ tạo thành những vòng sóng âm vang dội.
"Đây là nơi tận cùng của mọi lời nói" - Nàng đứng bên bờ hồ, tay lấy ra bảo vật Lưỡi Của Thần: "Bảo vật này vốn được sinh ra từ linh khí của sự thấu hiểu, nó phải được trả về nơi khởi nguồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5301133/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.