Trong không gian đặc quánh của ngôi miếu xương, tiếng rung từ mảnh đồng cổ trong tay nàng không phát ra âm thanh mà tai người có thể nghe thấy, nhưng nó khiến toàn bộ vách tường xương người xung quanh phải run rẩy. Làn sương đen phát ra từ những "quả chuông người" trên trần miếu bị chấn động bởi luồng linh lực ấy, bắt đầu tản ra thành từng mảng nhỏ rồi tan biến vào bóng tối.
"Ta sẽ cầm chân lũ Hư Ảnh đang tràn vào, ngươi mau dứt điểm đi!" Gã ngoại đạo gầm lên, thanh kiếm trên tay hắn vung thành những vòng tròn bạc rực rỡ, c.h.é.m đứt những sợi tơ đen đang từ bóng tối lao ra định quấn lấy chân hai người.
Nàng gật đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định nhìn thẳng về phía bệ thờ. Cái xác của tổ mẫu nàng giờ đây đã đứng thẳng dậy. Những sợi Hồn Chỉ đen lớn như bắp tay cắm sâu vào gáy và cột sống của bà, khiến bà di chuyển như một con rối bị giật dây, giật khựng và đầy tàn độc. Gương mặt bà vốn hiền hậu nay bị kéo căng, da thịt xám ngoét lộ ra những đường gân đen ngòm.
"Lam nhi... đừng kháng cự... hãy dâng hiến tiếng nói của con... để chúng ta được mãi mãi ở bên nhau..."
Giọng nói ấy lại vang lên trong tâm trí nàng, nhưng lần này nàng đã nhận ra điểm yếu của nó. Nó không phải tiếng của tổ mẫu, nó là tiếng vang của ác thần đang mượn xác người thân để đ.á.n.h vào lòng trắc ẩn của nàng.
Nàng nghiến c.h.ặ.t răng, m.á.u từ ngón tay bị c.ắ.n ban nãy lại rỉ ra, nàng quệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292725/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.