Vượt qua Cánh Đồng Lưỡi, sương mù không còn là những dải lụa mỏng mà kết đặc lại như nhựa cây, dính dấp và nồng nặc mùi hôi thối của xác động vật lâu ngày. Trước mặt nàng, ngôi miếu cổ hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang há miệng chờ mồi. Đúng như những gì nàng cảm nhận, toàn bộ kiến trúc của ngôi miếu này được dựng lên từ những mẩu xương người trắng hếu, đã bị mài mòn bởi thời gian nhưng vẫn giữ nguyên hình thù của những đốt sống, xương sườn và những mảnh sọ vỡ.
"Đừng chạm tay vào tường," gã ngoại đạo nhắc nhở, giọng hắn trầm xuống như sợ đ.á.n.h thức thứ gì đó đang ngủ yên. "Mỗi mẩu xương ở đây đều mang theo oán niệm. Nếu ngươi chạm vào, chúng sẽ kéo linh hồn ngươi vào trong vách đá vĩnh viễn."
Nàng rùng mình, thu gọn y phục để tránh va quệt vào những cột trụ xương xẩu xù xì. Bước qua ngưỡng cửa miếu, một luồng khí lạnh buốt giá từ bên trong ập tới, khiến hơi thở của nàng hóa thành những làn khói trắng xóa. Điện chính của ngôi miếu rộng lớn và tối tăm đến mức ngọn đèn dầu trên tay gã ngoại đạo chỉ có thể soi sáng được một khoảng nhỏ dưới chân.
Nhưng nàng không cần ánh sáng của hắn. Đôi mắt của một Di Hài Sư cho nàng thấy một cảnh tượng kinh hoàng mà người thường không bao giờ có thể tưởng tượng nổi. Từ trên xà nhà cao v.út, hàng trăm sợi Hồn Chỉ đen đặc rủ xuống như những sợi dây thừng. Ở đầu mỗi sợi chỉ không phải là những linh hồn, mà là những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292724/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.