Dưới sự dẫn dắt của gã nam nhân ngoại đạo, nàng bước đi trên một lối mòn nhỏ hẹp, cỏ dại hai bên cao quá đầu người, khô héo và xám xịt như tóc của những lão nhân c.h.ế.t đói. Càng tiến sâu về phía miếu cổ, không khí càng trở nên đặc quánh mùi vôi nồng nặc quyện với vị tanh của m.á.u cũ. Sương mù lúc này không còn trôi lững lờ mà bắt đầu kết lại thành từng mảng lớn, treo lơ lửng trên những cành cây khẳng khiu giống như những xác người bị treo cổ.
"Sắp đến Cánh Đồng Lưỡi rồi. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được nhìn xuống đất, dù ngươi có nghe thấy bất cứ thứ gì gọi tên mình," gã nam nhân khẽ nhắc, bàn tay hắn nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm, đôi mắt sắc lạnh quét qua màn sương mù phía trước.
Nàng gật đầu, tay nải siết c.h.ặ.t bên hông. Nàng có thể cảm nhận được luồng âm khí đang cuồn cuộn dâng lên từ dưới lòng bàn chân. Khi bước qua một rặng cây mục nát, khung cảnh trước mắt khiến nàng không khỏi rùng mình. Một bãi đất trống trải dài tít tắp, nhưng thay vì cỏ cây, mặt đất phủ kín một loại thực vật kỳ quái: những chiếc lưỡi người bằng thịt đỏ hỏn, nhầy nhụa, mọc lên từ bùn đất như những b.úp nấm độc. Chúng ngọ nguậy, rung rinh theo nhịp gió, phát ra những tiếng sột soạt, nhóp nhép kinh tởm.
Đây chính là nơi chôn cất những chiếc lưỡi của hàng vạn nạn nhân đã bị tế sống cho Bà Chúa Câm suốt trăm năm qua. Những chiếc lưỡi này không c.h.ế.t, chúng vẫn còn khao khát được nếm vị m.á.u và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292723/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.