Khi nàng và gã ngoại đạo chạy ra khỏi ngôi miếu xương đang sụp đổ, bầu trời trên thung lũng không còn màu xám xịt của sương mù mà đã chuyển sang một sắc đỏ thẫm kinh dị. Một vầng trăng tròn lơ lửng giữa tầng mây, nhưng nó không tỏa ra ánh sáng thanh khiết mà đỏ quạch như một con mắt đẫm m.á.u đang trừng trừng nhìn xuống nhân gian.
"Huyết nguyệt..." Gã ngoại đạo nghiến răng, bước chân hắn nhanh hơn. "Lão Lý trưởng kia không chỉ là một kẻ tham lam, lão là một đại tế sư tà giáo. Lão đã đợi khoảnh khắc ngôi miếu cổ sụp đổ để nuốt chửng toàn bộ linh khí thoát ra từ Bà Chúa Câm."
Nàng không nói gì, đôi môi mím c.h.ặ.t. Gió từ núi Quỷ thổi về mang theo mùi hôi tanh nồng nặc của m.á.u tươi và tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết. Đây là lần đầu tiên sau trăm năm, làng Tĩnh Phạn bị phá vỡ sự im lặng, nhưng cái giá của tiếng nói lại là sự c.h.ế.t ch.óc.
Khi cả hai về đến đầu làng, cảnh tượng trước mắt khiến Thanh Lam c.h.ế.t lặng. Toàn bộ ngôi làng đã biến thành một trận đồ khổng lồ. Những con đường vốn yên tĩnh nay đầy rẫy những xác người nằm la liệt, nhưng kinh tởm hơn cả là những cái xác đó đang bị nối với nhau bằng những sợi dây m.á.u đỏ rực, tất cả đều hướng về phía phủ Lý trưởng ở giữa làng. Dân làng không bị Hư Ảnh rước đi, mà họ bị chính những người láng giềng, những người thân đã phát điên vì tà thuật đ.â.m c.h.é.m lẫn nhau.
"Nhìn kìa!" Gã ngoại đạo chỉ tay về phía phủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-mach-vu-su/5292726/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.