Hai con mắt của Thư Lăng Vy không ngừng chuyển động khiến toàn thân Đông Phương Hạ nóng bừng! Hác Hàm Nguyệt nhìn dáng vẻ đợi lệnh của Đông Phương Hạ liền bật cười, kéo tay của Đông Phương Hạ nói: “Tên nhóc ngốc, con có tấm lòng là đủ rồi! Mau đi chơi đi, Lăng Vy, con cũng đi đi!”
Thư Lăng Vy nhìn Đông Phương Hạ một cái, tuy cô thường xuyên trêu đùa với Đông Phương Hạ, nhưng có những chuyện phải nghe theo Đông Phương Hạ!
Đông Phương Hạ cười ha ha, chạy vào phòng lấy một chiếc ghế: “Mẹ! Mẹ ngồi đi!!”, đợi mẹ ngồi xuống xong, Đông Phương Hạ liền mát xa cho mẹ.
Đã từng có lúc ngồi rảnh rỗi, Hác Hàm Nguyệt lại nghĩ sau này mình già rồi! Con trai cũng có gia đình riêng, nhiều con dâu như vậy, mỗi người sinh cho bà ấy hai đứa cháu nội thì đã có mấy đứa rồi! Cháu nội vây quanh bên cạnh, cảm giác đó thật hạnh phúc!
Nhưng sau này Đông Phương Hạ xảy ra chuyện như vậy, Hác Hàm Nguyệt đau ốm, sức khỏe ngày càng yếu! Bà ấy đau khổ dường như suy sụp! Sáu năm, bà ấy sống trong gia đình quyền quý, nhưng cuộc sống lại buồn thảm! Bây giờ con trai còn sống quay về, tâm bệnh của người làm mẹ như bà đã biến mất! Tuy Đông Phương Hạ hai mươi mấy ngày không về nhà, nhưng Hác Hàm Nguyệt không có suy nghĩ linh tinh, chỉ cần con trai còn sống là được!
Hác Hàm Nguyệt mải suy nghĩ, khóe mắt hơi ẩm ướt, thấy con trai hiếu thuận như vậy, con dâu cũng ngoan ngoãn, người làm mẹ như bà còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128161/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.