Cửa chưa khóa? Có nghĩa là khóa cửa rồi thì làm gì cũng được! Đông Phương Hạ cười ha ha, sát gần Nam Cung Diệc Phi, cười nói bên tai cô: “Yên tâm đi, Tây Môn không có ở đây, vừa nãy Dạ Ảnh nhìn thấy anh đưa em vào, cô nam quả nữ ở cùng nhau, cô bé đó sẽ không xông vào. Vợ à, em thả lỏng cơ thể đợi người đàn ông của em yêu thương em đi!”
“Lưu manh!” Nam Cung Diệc Phi bị hơi nóng mà Đông Phương Hạ thở ra bên tai khiến cho toàn thân mềm nhũn, cơ thể căng lại! Bàn tay ngọc bám lên cổ của Đông Phương Hạ, tránh ánh mắt của Đông Phương Hạ.
Đông Phương Hạ thấy vậy, trong lòng vui như nở hoa, bế Nam Cung Diệc Phi đi vào phòng trong!
Anh bật đèn tường, cởi giày cho Diệc Phi rồi đặt cô lên giường, mượn ánh sáng mờ tối, nhìn khuôn mặt xấu hổ đỏ ửng của Diệc Phi, trong Đông Phương Hạ lập tức nổi lên làn sóng! Đẹp quá! Diệc Phi thực sự quá đẹp.
Thấy Đông Phương Hạ mơ màng ngắm mình, ánh mắt còn ngẩn ngơ! Lòng Diệc Phi thấy ngọt ngào, không có người phụ nữ nào không muốn cướp mất hồn của người đàn ông mình yêu.
“Diệc Phi, em đẹp quá!!”
Diệc Phi cười tươi! Không nói!
“Diệc Phi, mấy ngày nay để em chịu ấm ức rồi! Không thể quang minh chính đại đến nhà em, mỗi lần đều đi từ võng đạo, về từ võng đạo! Em yên tâm, xử lý xong việc ở Yên Kinh, tất cả sẽ qua!”
“Đây đều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-lang-bao-thu/1128162/chuong-306.html