Lão nhân đưa tay đỡ Nhạc Nhạn Linh đứng lên, hiền từ nói:
- Linh nhi, hãy khóc đi, khóc to lên đi, để cho nỗi uất hận trong lòng phát tiết ra ngoài.
Nhạc Nhạn Linh lắc đầu:
- Gia gia, Linh nhi không muốn khóc, gia phụ từng bảo, làm người thì phải chịu đựng được đả kích.
Tông chủ Mật Tông bỗng áy náy khẽ nói:
- Nhạc Nhạn Linh, Phương di… xưng hô như vậy được không?
Nhạc Nhạn Linh gật đầu:
- Vâng, Phương di, mặc dầu Linh nhi không biết gì về quá khứ, nhưng qua những lời gia gia đã nói vừa rồi, Linh nhi biết Phương di đã phải chịu nhiều đau khổ hơn Linh nhi rất nhiều.
Tông chủ Mật Tông Phương Ngọc Vy giọng chua xót:
- Phương di lớn tuổi hơn, tất nhiên là chịu đựng được.
- Nhưng lúc gia phụ chết, Phương di chỉ cỡ tuổi Linh nhi bây giờ thôi.
Phương Ngọc Vy đưa tay áo lau nước mắt, ngậm ngùi nói:
- Tự cổ đa tình không dư hận, Linh nhi, quá khứ đều đã đi qua rồi, còn lại chỉ là vô vàn đau thương, ôi.
Đoạn quay sang lão nhân hỏi:
- Bá bá, còn Ngô tỷ tỷ có khoẻ không?
Lão nhân thẫn thờ:
- Khi Thanh Vân chết, một năm sau đó nó cũng tiếp bước theo sau rồi.
Phương Ngọc Vy bùi ngùi:
- Họ đều đã ra đi, những gì để lại lấy ai gánh vác, mộ của họ ở đâu vậy?
Trong Bất Quy cốc nằm sau Phi Vân trại, chính lão phu đã chuyển họ đến đó.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150922/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.