Lão nhân áo đen tức giận:
- Công Tôn Đào tôn giá cũng là một nhân vật lừng danh trên giang hồ, chẳng ngờ lại hạ thủ trong lúc người lâm nguy một cách bỉ ổi thế này, lão phu thật đã đánh giá ngươi quá cao rồi.
Độc Thánh cười to:
- Ha ha… chúng ta cũng giống như nhau thôi, khi xưa nếu bốn vị mà không dùng gian kế đánh lừa Công Tôn mỗ vào trong Đoạn Hồn cốc, bị giam cầm hai mươi năm dài, không chừng hôm nay Công Tôn mỗ giúp các vị một tay cũng nên.
Lão nhân áo xanh trầm giọng:
- Chỉ trách bản thân ngươi thôi.
Độc Thánh bình thản cười:
- Công Tôn mỗ đâu có trách bốn vị, chúng ta đây là có vay có trả thôi. Công Tôn Đào này bình sinh không bao giờ lấn át bất kỳ ai, bốn vị biết rất rõ, nên khi Công Tôn mỗ vừa thoát giam, bốn vị đã đầu phục Mật Tông, khiến cho Công Tôn mỗ phải đuổi theo lâu lắm mới gặp được tại đây.
Lão nhân áo đen quắc mắt:
- Tôn giá định thế nào?
Độc Thánh mắt ánh lên sắc lạnh:
- Đó phải hỏi ba vị mới biết được.
Lão nhân áo xám tiếp lời:
- Tôn giá muốn điều kiện gì?
Độc Thánh nhìn lão nhân áo đỏ nằm dưới đất:
- Công Tôn mỗ cả đời không có gì vướng bận tâm, riêng việc hai mươi năm bị giam cầm trong Đoạn Hồn cốc, thì không thể nào quên được, do đó…
Bỗng ngưng lời, không nói tiếp nữa.
Ba lão nhân vậy lặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/2150898/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.