Nhạc Nhạn Linh biết mình đã bị phát giác nhưng chẳng hiểu sao thiếu nữ áo trắng lại phát giác ra. Bởi từ khi nàng vào đây đến giờ, chàng không hề phát ra một tiếng động khẽ.
Nhạc Nhạn Linh đẩy mở hai cánh cửa, ánh mắt thiếu nữ áo trắng vừa chạm vào khuôn mặt anh tuấn của chàng, cõi lòng vốn bình lặng lập tức xao động mãnh liệt. Song mặt nàng vẫn đanh lạnh như không hề trông thấy nhưng thật ra trong lòng nàng không khỏi thầm reo lên :
- Thật là anh tuấn!
Tất cả những người trong đại điện cũng chẳng khác hơn, thảy đều thầm khen vẻ anh tuấn của Nhạc Nhạn Linh.
Nhạc Nhạn Linh thản nhiên tung mình xuống đất, hướng về thiếu nữ áo trắng ôm quyền thi lễ nói :
- Tại hạ bởi đuổi người đến đây, không hề biết quý bang khai đàn tại nơi này, có điều kinh nhiễu mong Bang chủ lượng thứ cho!
Bởi không muốn bị lôi cuốn vào ân oán giang hồ nên lời lẽ chàng hết sức hòa nhã cung kính.
Nào ngờ thiếu nữ áo trắng lại buông tiếng cười khảy, không đáp mà lại hỏi :
- Các hạ mặc áo đen và tuổi lại chừng mười sáu, mười bảy hẳn chính là Nhạc Nhạn Linh, kẻ đã khiến giang hồ bất an trong những ngày gần đây phải không?
Nhạc Nhạn Linh nghe vậy không khỏi tức giận, song vẫn có nén, nhếch môi cười nói :
- Tại hạ chính là Nhạc Nhạn Linh!
Những người trong Thiên Phụng bang nghe chàng chính là Nhạc Nhạn Linh, thảy đều phấn chấn tinh thần, cùng tiến tới một bước hăm hở chực động thủ.
Nhạc Nhạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112696/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.