Nhạc Nhạn Linh phi thân vượt qua bờ tường, rút bỏ độc châm trên lưng bàn tay, vẻ lưu luyến nghoảnh lại nhìn tòa trang viện sau lưng. Vừa định phóng đi vào trong thành, bỗng nghe có tiếng nói khẽ như muỗi kêu vang lên bên tai :
- Nhạc thí chủ, mời hãy đến cánh rừng phía tây, lão nạp có điều cần nói!
Tiếng nói rất hùng hồn, tuy là truyền âm nhập mật, nhưng chẳng khác nào đứng đối diện, bấy nhiêu cũng đủ chứng tỏ người nói công lực hết sức thâm hậu.
Nhạc Nhạn Linh liền chững bước, theo phản ứng tự nhiên ngoảnh nhìn về hướng tây. Quả nhiên thấy một khu rừng thưa cách chừng năm mươi trượng, nhưng không nhận được diện tích, bất giác kinh ngạc thầm nhủ :
- “Ngoài năm mươi trượng mà có thể truyền âm rõ thế này, công lực e còn cao hơn Nam Tà Bắc Quái!”
Đoạn liền phi thân về phía khu rừng ấy. Chỉ ba lượt tung mình, chàng đã đến bên ven rừng.
Nhạc Nhạn Linh đảo mắt nhìn quanh, chẳng thấy một bóng người, bèn cất tiếng nói :
- Vị đại sư nào cần gặp tại hạ vậy?
Nhạc Nhạn Linh vừa dứt lời, liền có tiếng phật hiệu vang lên từ trong rừng, cách chàng chừng hai trượng, nói :
- Lão nạp Cổ Phật đây!
Nhạc Nhạn Linh vừa nghe hai tiếng Cổ Phật liền rúng động cõi lòng, thầm nhủ :
- “Chả lẽ ông ta chưa chết ư?”
Đồng thời, chàng đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy một lão hòa thượng mặc áo cà sa xám, mày râu bạc phơ, từ sau một gốc cây to ung dung bước ra.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyet-chuong-thanh-tam/112694/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.