Hân Nghiên nghe điện thoại của Trạch Dương xong thì xệ mặt xuống. Cô có hứa với Trạch Dương rồi, nhưng nhớ Trạch Dương quá đi. Cũng không biết Trạch Dương đi đâu luôn, cô muốn đến đó xem thử chỗ Trạch Dương ở.
Đến buổi tối ba mẹ gọi Hân Nghiên xuống để ăn cơm. Cô còn nằm uể oải trên giường không muốn xuống để ăn. Cố Hoài Diễm thở dài đành phải mang cơm với thức ăn lên để dỗ con gái mình. Họ biết rõ Hân Nghiên với Trạch Dương chơi với nhau từ nhỏ, lúc nào cũng quấn quýt lấy nhau, bây giờ đùng một cái Trạch Dương rời đi đương nhiên Hân Nghiên sẽ chưa chấp nhận ngay được. Nhưng cái gì cũng cần phải có thời gian, cứ để mọi chuyện diễn ra Hân Nghiên sẽ nhanh chóng tiếp nhận cuộc sống khi không có Trạch Dương bên cạnh thôi.
Màn đêm buông, Hân Nghiên đợi mọi người đi ngủ hết rồi mới lôi bức thư mà Trạch Dương đưa cho cô. Muốn xem thử Trạch Dương viết gì cho mình. Hân Nghiên lúi húi mở nhẹ nhàng tránh làm hư bức thư đó.
Nội dung bên trong bức thư rất ngắn gọn. Trạch Dương chỉ nói muốn bước tranh đầu tiên Hân Nghiên vẽ sẽ là cậu. Đợi sau này cậu trở về nhận được bức tranh đó thì sẽ nói một bí mật cho cô nghe. Hân Nghiên mỉm cười nhưng không dám cười lớn. Cô chắc chắn sẽ vẽ cho Trạch Dương nha, sẽ tặng cho Trạch Dương bức tranh thật đẹp. Hân Nghiên sẽ ghi nhớ, cô chắc chắn phải nhớ. Vì Trạch Dương sẽ nói cho cô một bí mật nên Hân Nghiên càng tò mò về bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-vi-ngot-ngao-cua-thanh-xuan/978087/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.