Lý Dật Dương bằng vào trí nhớ chạy như bay, hao phí rất nhiều sức mới xuyên qua đám người, đi tới phía sau tòa phòng ốc kia.
Nhưng trước mắt không có gì cả, mọi người đều tụ tập trên đường cái tham gia lễ kỷ niệm, loại góc hẻo lánh này cơ hồ không có một chỗ trống.
Lý Dật Dương có chút nóng nảy, anh bức thiết quét qua tất cả những nơi xung quanh có thể nhìn thấy, muốn từ trong đó tìm được màu trắng quen thuộc.
Nhưng dù có cố gắng nhiều hơn nữa đều là u công, đối phương biến mất không dấu vết trong gió, qua hồi lâu anh vẫn không thu hoạch được gì.
Tầng mây dần dần che khuất ánh trăng sáng, ngay cả tầm nhìn cũng không rõ ràng như trước, góc trấn nhỏ trống rỗng ở xa xa tiếng ồn ào có vẻ không hiểu sao dọa người.
Lý Dật Dương trong lòng dần dần sinh ra một tia sợ hãi, thế nhưng đối với bạch y thiếu niên kia nghi hoặc vẫn là vượt qua tâm tình khác, làm cho anh không có lùi bước trở về.
Anh theo bản năng nắm lấy mặt dây chuyền trước ngực, phảng phất đã trở thành thói quen.
Ở nơi anh không nhìn thấy, trong mặt dây chuyền hơi hiện lên một tia bạch quang như sương mù.
Trong nháy mắt này, Lý Dật Dương cảm giác ngũ giác của mình đã xảy ra biến hóa.
Tiếng ồn ào dần dần phai nhạt, tựa như càng ngày càng nghe không rõ, chung quanh hiện ra, là tiếng gió u triền.
Gió đêm hè luôn mang theo một chút khô nóng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-son/2566867/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.