Sau Tiếu Phàn, ba mẹ Tiếu cũng buông xuống chuyện lúc trước đặc biệt bay tới, thành ý cùng áp lực đều là mười phần. Ba mẹ của Phỉ Phỉ nghe tin này cũng tức tốc đến, cha mẹ hai nhà biết mặt một lần, chính thức định xuống hôn lễ của Phỉ Phỉ cùng Tiếu Phàn.
Phỉ Phỉ định kiên trì đến ba tháng mới từ chức, Tiếu Phàn cũng không có ý kiến, nhưng bốn người già đều không ủng hộ việc cô mang thai còn tiếp tục làm việc. Dưới áp lực của hai phe, cuối cùng Phỉ Phỉ vẫn phải viết đơn từ chức.
Ngày đó Phỉ Phỉ cùng Tiếu Phàn lên đường về thành phố B, Lương Kiều đi sân bay tiễn bọn họ, dọc theo đường đi trước sau hỗ trợ cầm hành lý khuân đồ, hi hi ha ha nói đùa, không nhìn ra tâm tình có chút ảnh hưởng nào.
Ngược lại Phỉ Phỉ liên tục rầu rĩ không vui, trước khi lên máy bay đột nhiên ôm cổ cô khóc lớn: “Đại Kiều, mình không bỏ được cậu...”
“Mình cũng vậy không bỏ được cậu...” Lương Kiều nhẹ nói.
Phỉ Phỉ khóc đến chết đi sống lại, dụ dỗ đều dỗ không được, Lương Kiều liền liên tục ôm cô, vỗ nhè nhẹ trên lưng. Tiếu Phàn đứng một bên nhìn rất lâu, thở dài.
Cuối cùng thời gian không kịp, Tiếu Phàn cưỡng chế lôi Phỉ Phỉ từ trên người Lương Kiều ra, kéo cô đi lên máy bay. Phỉ Phỉ khóc nói lời tạm biệt với cô: “Đại Kiều mình đi ... Cậu nhớ mình thì đến tìm mình!”
“Tạm biệt, bảo bối.” Lương Kiều dùng sức phất tay với cô, trên mặt vẫn là nụ cười.
Nhưng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19843/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.