Bên ngoài không khí âm u, hạt mưa răng rắc đập ở trên cửa sổ sát đất, cực kỳ om sòm.
Hai mươi mấy người trong phòng làm việc Duyệt Kỷ vây quanh một phòng họphội nghị nhỏ, bốn phía tràn ngập hơi thở chán chường.
Thựctập sinh bên tay trái Thư Nam đang đứng bị chủ bút gõ đầu, ngón tay mậpmạp xoắn cùng một chỗ, cúi đầu, năng lượng để làm việc đã cạn sạch.
Lương Kiều bực bội lôi kéo cổ áo. Trong lồng ngực giống như rót đầy xi măng,nặng trịch, không thở được. Cảm giác bị đè nén thực sự rất khó chịu, côkhẽ dựa vào đằng sau, yếu ớt thở hắt ra.
Khóe mắt Thư Nam lập tức liếc sang chỗ cô, thân thể hơi động một chút, người ngồi sát lại, ngón tay chọc chọc cánh tay cô.
Lương Kiều nâng khóe mắt nhìn cô, làm sao?
Thư Nam dùng khẩu hình miệng cầu cứu: Cứu mạng!
Cứu mạng!
Lương Kiều cũng kêu ở trong lòng một câu.
Dừng một chút, cúi đầu vụng trộm lấy di động ra đặt dưới gầm bàn, mở tinhnhắn ra, gửi một tin cho Phỉ Phỉ: Ngày thứ năm cậu đi, nhớ cậu... [ khóc lớn ]
Hình như Phỉ Phỉ đang bận, liên tục chưa trả lời.
Lương Kiều tắt điện thoại, quay điện thoại quanh ngón tay một vòng, người rời rạc mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi, con mắt nhìn chằm chằm miệng của chủ bút, tất cả những gì mà lỗ tai nghe được đều bị át bởi tiếng mưa rơi.
Cuối cùng, tiết mục giáo dục tư tưởng dài đằng đẵng kết thúc, Thư Nam đượcgiải thoát, lúc ngồi xuống thở phào một hơi. Chủ bút dừng lại uống mộtngụm nước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19844/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.