Xưởng sản xuất đồ thủy tinh đã bị bỏ hoang rất lâu ở ngoại thành, Quan Hành một mạch phóng xe tới, nhưng một bóng người cũng không thấy. Trong nhà xưởng là một mảnh yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gió rít cùng tiếng kêu của côn trùng. Cửa xưởng thủy tinh thứ tư đã được mở rộng ra, rõ ràng bụi cỏ dài mọc bên ngoài đã bị người ta xử lí qua, để chừa ra đường đi khoảng một mét, dẫn thẳng đến cánh cửa sắt đã han gỉ ở phía sau.
Sau khi xác định bên trong không có người, Quan Hành bước về phía xưởng, vừa liếc mắt đã thấy cô gái ngồi trên tấm ván gỗ đang cuộn mình ở góc tường.
Anh đứng tại chỗ, sắc mặt âm trầm.
"Anh hai..." Phong Miểu Miểu ngẩng đầu, bởi vì khóc mà lớp trang điểm trên mặt đã nhòe hết đi, nhìn thấy anh kinh ngạc trợn to hai mắt. Cô ta khóc kêu một tiếng, một giây sau hoảng sợ kéo quần áo quay lưng lại, "Anh đừng tới đây, em không muốn anh thấy bộ dáng bây giờ của em..."
Cô ta đối diện với bức tường khóc đến nỗi cả người đều run rẩy, Quan Hành cởi tây trang xuống khoác lên người cô ta, bế cô ta lên. Phong Miểu Miểu dựa vào trong lòng anh, níu lấy vạt áo của anh, nức nở không ngừng.
Quan Hành ôm cô ta lên xe, đưa hộp khăn giấy cho cô ta. Phong Miểu Miểu lau nước mắt lúc thuận tiện lau hết lớp trang điểm, khuôn mặt sạch sẽ hơn vài phần, lộ ra ngũ quan vốn thanh tú xinh xắn, lúc khóc lên còn mang theo cảm giác hoa lê đẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19842/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.