Lúc Lương Kiều quay lại lầu trên một lần nữa, các công nhân trùng tu đang ngồi xúm lại một chỗ nghỉ ngơi nói chuyện phiếm, ăn điểm tâm cô vừa mang tới. Lão Lưu quản đốc thấy cô vừa tiến đến liền nhìn chung quanh, lập tức chào hỏi một tiếng: "Lương tiểu thư, rơi đồ sao?"
"Sư phụ Lưu, nơi này của ông còn sơn không, màu sắc tươi sáng một chút."
"Có đấy." Sư phó Trương chạy chỗ để đồ lẫn lộn, xách ra một hộp sơn đã mở nắp: "Màu đỏ còn còn dư lại rất nhiều, cô xem một chút có được không?"
"Được! Quá được!" Lương Kiều đưa tay nhận lấy: "Rất cảm ơn ông! Mấy người cứ ăn tiếp, lát nữa dùng hết tôi sẽ mua trả lại."
Lúc xuống đại sảnh thì đụng phải ông già treo tranh hôm trước, Lương Kiều giơ hộp sơn lên chào với ông ta: "Này, ông đẹp trai!"
Ông già thấy cô thì rất vui, nhìn tư thế của cô tò mò hỏi: "Đi chỗ nào vậy?"
Lương Kiều nhìn lướt qua bên ngoài, cười hì hì nói: "Không có đại sự gì, chỉ báo mối thù."
Ông già vui tươi hớn hở: "Được, báo đi, đừng giội lên đầu tôi là được."
Thời gian qua khu xanh hoá CBD được xây dựng rất tốt, nhất là cao ốc mới xây này, bốn phía xanh biếc. Xe thể thao dừng ở dưới một bóng cây, Lương Kiều đứng trước xe, cầm bàn chải nhúng nhúng vào trong thùng sơn.
Chắc là vừa đụng vào xe này thì chuông cảnh báo sẽ vang lên, nhất định phải tốc chiến tốc thắng mới được.
Nhưng mà viết cái gì mới tốt đây?
Ông già chắp tay sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19841/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.