Quan Hành thả Trương Vĩ xuống đường lớn ngay trước công ty, quãng đường còn lại để anh ta tự đi, chính mình lái xe trở về nhà.
Tưởng Du ngồi trong phòng khách tiếp khách uống trà, thấy anh trở về nhưng không trách cứ anh cả đêm không về giống như trước đây, ngược lại cười gọi anh: "A Hành lại đây, hôm nay có khách đấy!" Sau đó bà quay đầu cười híp mắt giới thiệu với cô gái ngồi phía đối diện: "Đây lão nhị của nhà bác, cháu kêu anh hai là được."
Quan Hành bị thái độ đặc biệt tốt của mẹ làm cho không hiểu gì hết, cởi áo khoác tây trang vắt lên cánh tay, nho nhã lễ độ đi về phía người khách chào hỏi: "Xin chào."
Đối phương nhu thuận cười cười: "Anh hai mạnh khỏe, em tên là Phong Miểu Miểu, anh gọi em Miểu Miểu là được."
Quan Hành rất nghe lời kêu một tiếng "Miểu Miểu", đổi lại đối phương hơi ngượng ngùng cười một tiếng.
Anh chào hỏi xong muốn đi lên lầu ngủ, bị Tưởng Du kêu lại, "Lại đây ngồi. Đây là con gái của dì Diệp, mới vừa du học trở về, người nhà cũng không ở trong nước, con làm anh phải chiếu cố nhiều hơn một chút."
Sau đó thân mật kéo Phong Miểu Miểu nói: "Về sau có chuyện gì cần giúp đỡ cứ việc tìm nó, có thời gian tới nhà ngồi lâu một chút, đừng khách khí với dì."
Phong Miểu Miểu nhu thuận ứng được, lại cười với Quan Hành: "Vậy sau này phiền toái anh hai ."
"Không cần khách khí." Quan Hành cười cười lấy lệ, quá nóng, buông lỏng cà vạt một chút.
Ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19836/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.