.
Phỉ Phỉ cùng bạn trai quen biết và yêu nhau từ khi còn học đại học, cho tới bây giờ đã qua tám năm, trong đó năm năm đều ở nơi đất khách. Đôi uyên ương số khổ này hàng năm gặp mặt không quá mười lần, trừ tết âm lịch hoặc là nghỉ đông, thời gian mỗi lần ở cùng nhau đều không vượt qua ba ngày, vậy mà có thể kiên trì đến từng ấy năm, ở trong mắt Lương Kiều thật sự là một kỳ tích.
Lần này bạn trai của Phỉ Phỉ đặc biệt bay từ thành phố B tới thăm cô, hai người thương lượng xong đều xin nghỉ đông, dạo chơi quanh thành phố C một lần.
Năm ngày ngày nghỉ kết thúc, Phỉ Phỉ mang theo rất nhiều đồ ăn ngon trở về, ở dưới lầu gọi điện cho Lương Kiều xuống đón cô.
Lương Kiều xé toang mặt nạ rửa mặt, mang dép nghênh ngang xuống lầu đón người.
Xe taxi ngừng ở dưới lầu, Phỉ Phỉ vừa nhìn thấy Lương Kiều liền nhào lên ôm chặt lấy cô: "Tiểu kỹ nữ đập( kỹ nữ thất bại),nhớ ta không!"
Lương Kiều cào cào vào cằm cô hai cái như trêu chọc con mèo nhỏ, cười hắc hắc nói: "Mỗi ngày đều ôm ảnh ngươi tự trách, ngươi nói có nghĩ là sao?"
Phỉ Phỉ bị chọc cho cười, nện cô một quyền: "Cút! Làm bà thấy dơ bẩn muốn chết!"
Bạn trai cô Tiếu Phàn đang khuân đồ từ trên xe xuống, trông thấy Lương Kiều cười lên tiếng chào hỏi: "Lương Kiều, đã lâu không gặp."
"Chào anh." Lương Kiều đi tới nhìn mấy thùng giấy anh ta đang chuyển xuống: "Hai người mua những gì vậy, tại sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19837/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.