Bên ngoài mưa đã tạnh, trên đường lưu lại những vũng nước to nhỏ khác nhau, không khí vẫn còn ẩm ướt .
Hơn chín rưỡi, đi làm cũng đã muộn, Lương Kiều dứt khoát không đi vội vàng nữa, đứng bên đường của hội sở tìm xe, định về nhà trước thu dọn và thay một bộ quần áo khác. Tay phải vừa giơ ra, cổ tay đột nhiên bị người nắm lấy, cô vô thức quay đầu, nhìn thấy một gương mặt tương đối tiều tụy.
Lương Kiều bực bội "Chậc" một tiếng, nhíu mày bỏ qua: "Tại sao anh lại ở chỗ này?"
Hà Lập Hâm mím chặt môi không nói một lời, lại muốn đi kéo tay cô, bị Lương Kiều phản ứng nhanh né tránh được: "Anh lên cơn thần kinh gì vậy!"
Sắc mặt Hà Lập Hâm rất kém, giống như một đêm chưa ngủ, trên cằm đã mọc râu lún phún, trước mắt là hai mảnh xanh đen, đầu tóc rối loạn, nhìn cả người hết sức tiều tụy, nhưng trong mắt lại bắn ra ánh sáng dị thường, sít sao nhìn chằm chằm Lương Kiều, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần.
Lông mày hắn ta nhíu lại rất chặt, dường như không còn nhìn thấy thứ gì nữa, lại đột nhiên dí sát vào người cô ngửi ngửi vài lần, trong nháy mắt sắc mặt trở nên có chút đáng sợ.
"Em ngủ với anh ta?" Hắn ta mãnh liệt nắm lấy bả vai Lương Kiều, dùng sức lớn đến dọa người: "Có phải hay không!"
Đột nhiên hắn ta nổi điên như vậy, Lương Kiều lại bình tĩnh dị thường, thậm chí còn không buồn thoát khỏi tay hắn ta, chỉ nhìn hắn ta trong chốc lát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19835/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.