"Leng keng - - "
Khi tiếng chuông cửa vang lên, Quan Hành đang chống nạnh đứng bên giường trừng mắt nhìn người phụ nữ ngủ say như chết trên giường, vừa nghe thấy tiếng vang, lập tức xỏ dép lấy tốc độ ánh sáng bay tới mở cửa.
Trương Vĩ ở ngoài cửa nhiệt tình nói "Buổi sáng tốt lành", mang theo hai túi đồ lớn muốn đi vào.
Sau đó bị Quan Hành tay mắt lanh lẹ chặn ngang đẩy ra.
Dùng sức lớn, Trương Vĩ trực tiếp lui về phía sau hai bước đụng vào tường phía bên đối diện hành lang, hộp được đóng gói trong tay bị lắc mấy cái, không biết cháo bên trong có bị đổ ra không nữa.
"Lão đại..." Sau khi trợ lý Trương khiếp sợ liền bày ra khuôn mặt ủy khuất: "Tại sao anh lại đẩy tôi?"
"Xuỵt - -" Quan Hành lén lén lút lút đứng bên cửa, chỉ để hé ra một khe hở rất nhỏ, lộ ra nửa gương mặt cùng một con mắt, thò tay ra từ khe hở, đè thấp giọng nói: "Đưa quần áo cho tôi!"
Ông chủ không có lương tâm! Sáng sớm đã gọi điện thoại cho anh ta bắt mang quần áo đến, anh ta ngàn dặm xa xôi chạy tới, vậy mà đến cửa cũng không cho vào... Lãnh khốc vô tình như thế, chẳng lẽ anh ta bị thất sủng rồi sao? QAQ
Trợ lý Trương nói lảm nhảm đưa quần áo cùng đồ ăn thuận tiện mua ở nhà hàng lúc thuận đường đến: "Quần áo đã ủi qua, áo trong, cà vạt và áo sơ mi đã chọn cho anh hai bộ phù hợp, anh chỉ cần chọn một bộ rồi mặc là được. Tôi mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/19834/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.