Edit: Thố Lạt
Quan Hành có việc đột xuất phải đi công tác, sáng thứ hai vốn định lái xe đưa Lương Kiều đi làm, kết quả lại bị cô từ chối.
Lương Kiều ăn bánh mì ốp la anh làm nói: "Không cần, anh đưa chìa khóa cho em, em tự lái đi là được." Nghĩ đến bộ dáng mình lái xe thể thao, trong lòng bỗng thấy tươi đẹp, "Em muốn chiếc xe thể thao đó!"
"Tay em không sao chứ?" Quan Hành nhìn cô, gác chảo sang cạnh tay cô."
"Đương nhiên không sao." Thật ra lúc đưa lên vẫn còn hơi đau, nhưng chút đau đớn ấy đâu có là gì so với phong cách khi lái xe thể thao.
Quan Hành thấy vẻ mặt hưng phấn của cô thì lo lắng: "Em đừng học người ta đua xe đấy."
Lương Kiều lơ đễnh: "Em là loại người không biết chừng mực vậy sao?"
Ăn cơm xong Lương Kiều trực tiếp lấy chìa khoá xe của anh, tung tăng chạy xuống lầu.
Quan Hành tháo tạp dề đưa cô xuống lầu, nhìn cô thuần thục lái xe ra. Anh đi qua gõ lên cửa kính xe, Lương Kiều cười tít mắt hạ kính xuống, "Sao vậy, không nỡ à?"
"Ừ." Quan Hành cúi người, chui đầu vào cửa sổ, hôn lên trán cô, "Nếu thuận lợi tối mai anh có thể trở về. Em ở nhà thành thật một chút, không được vụng trộm với đàn ông khác sau lưng anh. Còn cả vết thương của em nữa, hôm nay đã có thể chườm nóng rồi, thuốc bôi và tinh dầu hoa hồng anh cũng mua rồi, thuốc dán cũng có, em nhớ bôi đấy." Nói xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925692/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.