Edit: Thố Lạt
"Không phải nói mai mới về sao?" Sau khi lên xe, Lương Kiều thuận miệng hỏi, "Sao đã về rồi?"
Quan Hành rất nghiêm túc giúp cô thắt dây an toàn, tâm tình vô cùng sung sướng nói: "Nhớ em, nên về."
Thật ra là thấy cô đăng ảnh chế độ bạn bè, vừa vui vừa kích động, rất muốn ôm cô, hôn cô ngay lập tức, ngay cà chuyện chính cũng không quan tâm, chỉ muốn lập tức mọc cánh quay về bên cạnh cô.
May mà bên kia vừa hay chỉ còn vài việc cuối, một mình Trương Vĩ cũng có thể làm được. Nên Quan Hành không trì hoãn thêm phút nào, mua vé máy bay về trước.
"A..." Lương Kiều thờ ơ đáp, khóe miệng lại không giấu được nụ cười xấu xa. Khời động xe xong, cô nhìn Quan Hành, giả vờ hỏi vu vơ, "Em đăng ảnh anh thấy không?"
Quan Hành làm như không biết: "Không thấy, em đăng gì vậy?"
"Ảnh em và một chàng trai lạ."
"Là sao, chàng trai lạ nào lại may mắn như vậy?"
Lương Kiều tỏ vẻ đứng đắn nói: "Phải đấy, em xinh đẹp lại đáng yêu lương thiện như vậy, anh ấy thật sự đã nhặt được báu vật rồi."
"Đúng vậy, nhặt được báu vật rồi." Phía trước có đèn đỏ, Quan Hành dừng xe lại, tranh thù nghiêng qua nâng mặt Lương Kiều hôn môi cô, sau đó cười vui vẻ trước ánh mắt sáng như rực của cô, "Em nhìn anh làm gì, anh hôn bảo bối nhà anh không được à."
Lương kiều mỉm cười: "Được, đương nhiên là được."
Đèn đỏ chuyển xanh, dòng xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925690/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.