Edit: Thố Lạt
Chương này mọi người sẽ rõ vì sao Quan Hành lại đánh người nha ^_^
Ra khỏi cục cảnh sát, luật sư gọi Quan Hành vào trong nói mấy câu, rồi tự động rời khỏi.
Quan Hành trở về, ôm Lương Kiều vào ngực rất tự nhiên, sờ sờ tóc cô nói: "Xin lỗi, nói cùng em dạo phố, lại hại em bị thương, còn đợi ở đây lâu như vậy... Em có đói không? Chúng ta đến bệnh viện trước, ăn cơm xong đi dạo tiếp có được không?"
Lương Kiều lắc đầu, giúp anh sửa sang quần áo bị nhăn: "Em không muốn đi đâu hết, chúng ta về nhà đi."
"Hai chữ "về nhà này, rất dễ đâm vào nơi mềm nhất trong đáy lòng Quan Hành, ánh mắt nhìn cô bỗng nóng lên vài phần, cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, khẽ nói: "Được."
Xe của anh vẫn đậu ở bãi đỗ xe của trung tâm thương mại, Lương Kiều lo lắng không cho anh lái xe, phải làm phiền Trương Vĩ đưa họ về.
Quan Hành và Lương Kiều cùng ngồi ở ghế sau, vừa lên xe đã ôm cô vào ngực, khẽ hỏi cô bị thương ở đâu, sau đó lại giúp cô xoa vết thương.
Trầy da trên khuỷ tay dễ nói, mấy vết thương khác cũng có thể chịu được, đau nhất là phần hông, lúc ấy bị đập rất mạnh, bây giờ chỉ khẽ đụng cũng rất đau, không biết có sưng không.
Vị trí kia có phần bất tiện, Quan Hành lại không hề để ý có người thứ ba đang ở đây, giữ tay cô lại, tay bắt đầu dịu dàng xoa bóp.
Lương Kiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925694/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.